04 December 2011

Đường lên Tây bắc xa xôi


Chuyến đi Tây bắc theo đoàn của cơ quan nghe thật hấp dẫn. Tôi chưa bao giờ lên Tây bắc nên khá mong chờ chuyến đi  đã lên kế hoạch từ cả tháng trước đó. Đoàn khá đông, gần trăm người già trẻ lớn bé. Chúng tôi có bốn cái xe buýt loại nhỏ, mỗi xe chừng 20-25 người. 

Ngày đầu tiên trời đẹp, nắng rực rỡ, trời xanh mây trắng đẹp như mơ. Chúng tôi khởi hành theo quốc lộ số 6 từ Hà Nội đi Sơn la rồi đi tiếp đến Điện Biên. Đường tốt, xe chạy bon bon. Thi thoảng tài xế dừng xe cho mọi người chụp hình, nghỉ xả hơi, trút nỗi buồn. Ăn trưa trên đường đi, ăn tối ở Sơn la. Chiều ngày hôm đó thăm các điểm du lịch nhà tù Sơn La, thủy điện Sơn la trong một ngày bắt đầu trở lạnh, có mưa nhỏ.

 Trời xanh Tây bắc

 Dã quỳ bên đường

Ngày xưa mình nghĩ hoa quỳ vàng là một loài hoa của thành phố Đà Lạt. Ai ngờ lên Tây bắc, hoa quỳ vàng cũng bạt ngàn. Vàng rực dọc hai bên đường đi, vàng rực cả triền núi, vàng rực cả thung lũng, thật mê li.

 Phong cảnh Tây Bắc


 Nhà sàn Tây bắc
 Động hoa vàng

Đường đến thăm hầm chỉ huy của Bộ tư lệnh Điện Biên là một con đường tuyệt đẹp. May mắn là ngày đẹp có nắng, thi thoảng có bóng mây thoáng ngang trời. Trên đường về, đi qua một thung lũng hoa quỳ vàng với những ngôi nhà lấp ló sau bụi hoa vàng bên dòng suối chảy róc rách như trong truyện cổ tích. 

 Nghĩa trang liệt sĩ Điện biên
 Đồi A 1 năm xưa
 Bộ chỉ huy chiến dịch Điện biên.

Thành phố Điện Biên

Điên Biên hôm nay là một thành phố du lịch cũng khá sạch sẽ  với nhiều điểm tham quan theo chương trình. Góc nhìn thung lũng Mường Thanh với thành phố Điện biên từ trên chân tượng đài chiến thắng Điện Biên thật tuyệt. 


Hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát

 Sông Nậm na

 Ruộng bậc thang ở Mù Cang chải

Đường về chúng tôi đi theo đường vòng qua dãy Hoàng Liên Sơn lên Phong Thổ theo QL 12 rồi sau đó xuôi Lai Châu theo QL 32 là một cung đường "vô vàn đau khổ". Đường xấu, sạt lở nhiều nơi, tệ nữa chúng tôi đổ đèo Khau Phạ trong đêm. Cảm giác rợn người khi xe lao dốc trong bóng tối trên con đường ngoằn nghèo quanh co, mặc dù mảnh trăng bạc vẫn treo lấp lánh trên đỉnh núi khá lãng mạn. Gần 2h sáng chúng tôi mới về đến thị xã Lai Châu, ăn tối và nhận khách sạn. Lần sau chắc mình sẽ học tập đại gia cùng đoàn, bay về từ Điện Biên theo đường... "chim bay".

(Nov 2011)